Ông Đinh Hồng Kỳ trả lời phỏng vấn trên báo Doanh Nhân Sài Gòn xuất bản ngày 25/04/2026
Một buổi tối thứ sáu, thứ bảy, phố đi bộ Nguyễn Huệ kín người. Bùi Viện sáng đèn, nhạc vang. Bến Bạch Đằng có người xếp hàng đi waterbus. Metro số 1 chở những đoàn khách đi chơi cuối tuần. Những hình ảnh đó cho thấy TP.HCM là một Thành phố rất “sống”. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, sẽ thấy một nghịch lý: Thành phố đông, nhưng chưa chắc đã “kiếm tiền tốt” từ sự đông đó. Người đến rồi đi, thời gian ở lại ngắn, chi tiêu chưa cao, trải nghiệm còn rời rạc.

CUỐI TUẦN KHÔNG CÒN LÀ KHOẢNG NGHỈ
Một buổi tối thứ sáu, thứ bảy, phố đi bộ Nguyễn Huệ kín người. Bùi Viện sáng đèn, nhạc vang. Bến Bạch Đằng có người xếp hàng đi waterbus. Metro số 1 chở những đoàn khách đi chơi cuối tuần. Những hình ảnh đó cho thấy TP.HCM là một Thành phố rất “sống”. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, sẽ thấy một nghịch lý: Thành phố đông, nhưng chưa chắc đã “kiếm tiền tốt” từ sự đông đó. Người đến rồi đi, thời gian ở lại ngắn, chi tiêu chưa cao, trải nghiệm còn rời rạc. Nói cách khác, TP.HCM đang có đám đông cuối tuần, nhưng chưa có một nền kinh tế cuối tuần đúng nghĩa.
Trong nhiều năm, TP.HCM được tổ chức như một đô thị năm ngày làm việc. Từ thứ hai đến thứ sáu là nhịp chính của sản xuất, giao dịch, công sở, công trường. Cuối tuần là khoảng nghỉ. Nhưng khi thu nhập tăng lên, tầng lớp trung lưu mở rộng, thói quen tiêu dùng đô thị thay đổi, cuối tuần lại trở thành thời điểm chi tiêu mạnh nhất, chỉ khác là chi tiêu theo cảm xúc. Người ta không mua vì cần, mà mua vì muốn. Không đi vì công việc, mà đi để tận hưởng.
Đây là chỗ mà nhiều thành phố trong khu vực đã đi trước chúng ta một bước. Họ không xem cuối tuần là phần “dôi ra” của đời sống đô thị, mà xem đó là một chu kỳ kinh tế riêng, nơi thương mại, văn hóa, giao thông, giải trí và không gian công cộng cùng vận hành để giữ người ở lại lâu hơn.
Singapore là ví dụ điển hình. Marina Bay không phải chỉ là một điểm check-in, mà là một khu vực được làm sống động quanh năm bằng lịch sự kiện liên tục, kết hợp đi bộ ven vịnh, nghệ thuật công cộng, lễ hội ánh sáng và các hoạt động thương mại.
BÀI TOÁN LỚN NHẤT LÀ GIỮ NGƯỜI
Một gia đình trẻ ở Thủ Đức hay Bình Dương có thể vào trung tâm bằng metro, dạo Nguyễn Huệ, ăn tối, xuống Bạch Đằng. Nhưng sau đó, hành trình thường kết thúc khá sớm. Không phải họ không muốn chi thêm tiền, mà vì thành phố chưa tạo ra đủ một chuỗi trải nghiệm nối tiếp để giữ họ ở lại.
Đây là điểm khác biệt rất rõ nếu nhìn sang Bangkok. Thành phố này không chỉ có một vài điểm đến nổi tiếng, mà có những “cụm trải nghiệm” kéo dài thời gian tiêu dùng. Bangkok Design Week không diễn ra trong một hội trường khép kín mà lan ra nhiều khu phố, nhiều quận, biến cả đô thị thành không gian trải nghiệm.
Song song với đó, chính quyền Bangkok đang đầu tư mạnh cho không gian công cộng, với hơn 50 công viên và lịch hoạt động hàng tuần trên nền tảng Greener Bangkok, tức là cuối tuần không chỉ xoay quanh mua sắm, mà còn gắn với công viên, hoạt động cộng đồng, sức khỏe và môi trường.
Bài học ở đây rất rõ: Một thành phố muốn có kinh tế cuối tuần mạnh thì không thể chỉ có “điểm đông người”. Thành phố phải tạo được “mạch di chuyển của người tiêu dùng”, từ điểm này sang điểm khác, từ hoạt động này sang hoạt động khác.
Trong tuần, doanh nghiệp cạnh tranh bằng tốc độ, giá cả, hiệu suất. Cuối tuần, doanh nghiệp cạnh tranh bằng cảm xúc, bằng không khí, bằng chất lượng trải nghiệm.
Một quán cà phê đông không chỉ vì cà phê ngon. Một tuyến phố đông không chỉ vì bán hàng. Một chuyến metro đông không chỉ vì tiện. Tất cả đều vì người ta cảm thấy đáng để đi, đáng để ở lại, đáng để quay lại.

CƠ HỘI LỚN NHẤT NẰM Ở DOANH NGHIỆP NHỎ
Kinh tế cuối tuần, nếu nhìn sâu hơn, không được tạo ra bởi các dự án lớn, mà bởi một lực lượng rất khác: doanh nghiệp nhỏ, hộ kinh doanh và các mô hình sáng tạo cá nhân.
Một quán cà phê có concept riêng, một xe bán đồ ăn đêm, một gian hàng thủ công, một không gian nghệ thuật nhỏ, một nhóm nhạc biểu diễn đường phố… tất cả những yếu tố tưởng chừng rất nhỏ này lại tạo nên giá trị lớn khi kết nối lại.
Nhìn sang Bangkok, điều giữ chân người ta không chỉ là các trung tâm mua sắm, mà là các khu chợ đêm, các phố ẩm thực, các không gian sáng tạo len lỏi trong từng khu phố.
TP.HCM thực ra có lợi thế rất lớn ở điểm này. Thành phố có một hệ sinh thái doanh nghiệp nhỏ và hộ kinh doanh cực kỳ năng động, linh hoạt, sáng tạo. Nhưng hiện nay hệ sinh thái này vẫn đang vận hành một cách chưa thật sự thuận lợi.
Nếu không giải được bài toán này, kinh tế cuối tuần sẽ chỉ dừng ở mức “đông người”, chứ không thể trở thành “dòng tiền bền vững”.
KHÔNG THỂ ĐÁNH ĐỔI CHẤT LƯỢNG SỐNG
Tuy nhiên, các thành phố như Bangkok hay Kuala Lumpur cũng cho thấy một cảnh báo quan trọng: nếu phát triển thiếu kiểm soát, kinh tế cuối tuần rất dễ biến thành áp lực lên chất lượng sống.
Nếu chỉ chạy theo đông người mà bỏ quên sạch, xanh, an toàn và thuận tiện thì kinh tế cuối tuần sẽ phản tác dụng. Một thành phố đáng sống không phải là thành phố ồn ào hơn, mà là thành phố có nhiều hoạt động hơn nhưng vẫn dễ chịu hơn.
TP.HCM hiện đang vận hành rất hiệu quả trong 5 ngày đầu tuần. Nhưng 48 giờ cuối tuần vẫn còn là khoảng trống chiến lược.
Một thành phố mạnh không chỉ là nơi làm ra nhiều tiền từ thứ Hai đến thứ Sáu. Nó còn là nơi người ta muốn ở lại vào tối thứ Bảy, muốn dạo chơi vào sáng Chủ nhật, muốn gặp bạn bè, muốn tiêu tiền một cách vui vẻ và vẫn cảm thấy thoải mái khi trở về nhà.
Nó sẽ nằm trong cảm giác rất thật của người dân, khi họ bước ra đường cuối tuần và thấy rằng thành phố này không chỉ để làm việc, mà để sống.
Link bài viết trên báo Doanh Nhân Sài Gòn: https://doanhnhansaigon.vn/kinh-te-cuoi-tuan-du-dia-tang-truong-moi-cho-tp-hcm-co-hoi-lon-nhat-nam-o-doanh-nghiep-nho-bai-9-335862.html